Yêu mến động vật Khi từ nhỏ, Đinh Lê Công đam mê nhiều môn thể thao. Công kể: “Em thích bóng đá khi học lớp 1. Lên lớp 3, em là thành viên đội tuyển bóng đá Trường Tiểu học Bắc Hồng (thị xã Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh) tham gia tranh giải thiếu niên nhi đồng trong thị xã”. Ở giải này, Công là một cây săn bàn cừ khôi. Một trong những bàn thắng của Công đã giúp đội bóng Trường Tiểu học Bắc Hồng giành chức vô địch và đó là chốc lát không bao giờ phai trong tâm khảm Công. Ngoại giả, Công còn thích chơi bóng bàn, bóng chuyền, cờ vua... Và môn nào cũng chơi tốt. Ngoài các môn thể thao, Công cũng giống như bao đứa trẻ khác rất yêu thích động vật. Công kể, mỗi lần rảnh rang là ra đồng bắt cào cào, châu chấu. Mùa hè, thích nhất là đi bắt ve sầu. Cho đến giờ Công vẫn giữ thói quen thích nuôi chim, thích chơi với chú chó tên Mic. Công có sở thích chụp ảnh và chụp được rất nhiều bức ảnh đẹp. “Vừa rồi, khi sang Colombia dự Olimpic Toán quốc tế, em chụp được rất nhiều ảnh gửi về cho mẹ” - vừa nói, Công vừa mở máy ra giới thiệu cho chúng tôi xem những bức ảnh mà em đã chụp. Học giỏi Toán, nhưng thật bất thần khi biết được Công còn là một học sinh học giỏi Văn. Mẹ Công – chị Lê Thị Kim Oanh, thầy Trường THCS Bắc Hồng - lục tìm trong tủ lấy ra một bài tập làm văn của Công hồi học lớp 7. Đã 5 năm trôi qua, màu mực xanh đã phai nhưng chữ vẫn rõ và dễ đọc. Bài văn được cô giáo phê: “Cảm động” và đạt điểm 9. Bài văn với đề bài “Cảm nghĩ của em về Mẹ” đã được Công viết kín hai mặt giấy. “Đọc bài văn của cháu mà tôi rưng rưng và không kìm nổi nước mắt. Tôi đã cất bài văn này như một kỷ niệm đẹp về tình con đối với mẹ”, chị Oanh xúc động. Quả thật, đọc bài văn của Công viết, chúng tôi phần nào hiểu được những tình cảm mà Công dành cho mẹ và những nắm của em mong muốn đền đáp công ơn của mẹ. Sự hy sinh của mẹ Chị Oanh sinh ra Công vào năm 1995. Đó là tuổi cực kỳ khó khăn của gia đình chị. Chồng đi làm nghiên cứu sinh, một nách hai con, hai vai đảm nhiệm việc nhà, việc trường, nhưng chị đã lặng lẽ hy sinh, nỗ lực cầm cố vượt lên để nuôi dạy con ngoan, học giỏi. Khi được hỏi về kinh nghiệm dạy con, chị Oanh khiêm tốn: “Cũng chẳng có kinh nghiệm chi to tát. Tôi đề nghị con rất cao, nhưng song song dành quờ quạng tình yêu thương cho con. Do bận việc, tôi thường ra bài tập để cháu giải ở nhà. Khi cháu học tiểu học, mỗi ngày tôi ra từ 5-7 bài toán. Công làm rất nhanh, khi về nhà tôi chữa cho cháu. Lỗi mà cháu hay mắc phải là hấp tấp, vội vàng. Những lúc như vậy, tôi yêu cầu cháu phải miêu tả đúng trình tự, viết chữ rõ ràng, không cẩu thả. Nhờ vậy mà sau này, cháu tránh được lỗi cẩu thả”. Lên THCS, mẹ không trực tiếp dạy toán cho Công nữa, thay vào đó là khuyến khích ý thức tự học, không< cưỡng ép >mà để Công học theo gu. 9 năm theo học và trưởng thành từ Trường tiểu học Bắc Hồng, rồi Trường THCS Bắc Hồng - những ngôi trường không mấy tên tuổi, nhưng Công đã đạt được một số thành tích như: giải Nhất trong kỳ thi học trò giỏi tỉnh Hà Tĩnh (lớp 5); HCB giải toán trên máy tính cầm tay (lớp 9); giải Nhất kỳ thi học trò giỏi tỉnh Hà Tĩnh (lớp 9). Lên lớp 10, Công theo học ở Trường THPT chuyên của ĐH Vinh. Không chỉ học giỏi, Công còn là một lớp trưởng năng động có nhiều đóng góp cho tập thể. Tháng 5/2013, Công đã vinh diệu được đứng trong hàng ngũ của Đảng.
Lê Văn Vỵ |
Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013
Chuyện ít biết về chàng thông tin trai Bạc Olympic Toán quốc tế
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét