Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Bóng đá Việt thêm mới vào lạc đường.

Cách hành xử của không ít đại gia chơi bóng đá thật kỳ dị: khi vui thắng trận thì móc từng tệp đôla thưởng nóng cho cầu thủ ngay tại sân

Bóng đá Việt lạc đường

Bóng đá Nhật khuyến khích mở mang thành phần dự hội đồng quản trị công ty sở hữu đội bóng, trong đó có lực lượng CĐV, các doanh nghiệp ở địa phương.

Người ta vung tiền làm náo động làng bóng, đảo lộn mọi giá trị, khiến môn vua trở nên lệch lạc trong mắt mọi người.

Còn khi thua thì mắng nhiếc um trời, làm mình làm mẩy đòi bỏ giải. Nhưng đáng tiếc làm sao, nhiều người xem bóng đá như một trò giải trí thời thượng của đại gia. HCM, vì muốn đóng góp cho bóng đá Sài Gòn hồi sinh. Với cơ chế này, bóng đá Việt rơi vào tình trạng may nhờ rủi chịu, tức là may gặp đại gia có tâm huyết, có sự quý trọng người hâm mộ thì nhờ, còn ngược lại thì chịu! Một nền bóng đá chuyên nghiệp chẳng thể đánh đu với may rủi như thế.

Na ná, ở Đức cũng quy định không cá nhân chủ nghĩa nào được làm ông chủ của một đội bóng. Khi những người đi đầu thành công, dần dà bóng đá trở thành một khu vườn quyến rũ với nhiều thương nhân. HUY THỌ. Xem ra bóng đá Việt đã lạc đường khi tạo ra một cơ chế giúp các đại gia làm mưa làm gió, xem đội bóng là của mình chứ không phải là một sản phẩm ý thức của cộng đồng.

Như trong một lần nói chuyện với vị tổng giám đốc J-League (công ty điều hành các giải bóng đá nhà nghề Nhật Bản), ông cho biết cả làng bóng đá chuyên nghiệp của Nhật chỉ có một đội là quyền bính phụ thuộc hoàn toàn vào một ông chủ. Sự cố Ximăng Xuân Thành Sài Gòn là chuyện không vui, nhưng nên xem đó là nhịp để nắn lại con đường đi của bóng đá Việt.

Bầu Thụy (phải) và HLV Trần Tiến Đại ở vòng 16 V-League 2013 trên sân Ninh Bình Tôi nghĩ là không. Trở lại với chuyện Ximăng Xuân Thành Sài Gòn, chúng ta đã nghe ông chủ của đội bóng này nhiều lần phát biểu trên các công cụ truyền thông rằng họ vì người ái mộ TP.

Thậm chí ở Anh dù có khác biệt hơn Đức với Nhật, nhưng kiên cố một điều là tỉ phú Abramovich dù có bực ban tổ chức Premier League đến mấy, thì cùng lắm là bán cổ phần của mình chứ chẳng thể nào có chuyện bỏ giải. Nhưng khi quyết định bỏ giải, không biết hội cổ khích lệ có được hỏi ý kiến? Hơn 10 năm trước, khi người mến mộ chán chường với bóng đá bao cấp, việc một số thương gia nhảy vào đầu tư bóng đá đã đem lại một làn gió mát, ngập tràn nhòm môn thể thao vua của nước ta sẽ đổi đời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét