Nhà nước dùng phương tiện này để phát huy và khai khẩn nguồn lực vật chất của quốc gia
Hiện vẫn chưa rõ ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp sẽ quyết thế nào về các phương án này.
Kỳ họp thứ 6, tháng 10/2013, Quốc hội sẽ thông qua bản Hiến pháp sửa đổi. Không khẳng định vai trò chủ đạo của kinh tế quốc gia như trước đây là thích hợp với tính chất của một bản Hiến pháp sau khi đã được sửa đổi.
Tôi cho rằng tuyên bố nguyên tắc như vậy là hoàn toàn hiệp với cương lĩnh và nội dung tuyên bố tại khoản 2 điều này. Các thành phần kinh tế đều là bộ phận cấu thành quan trọng của nền kinh tế quốc dân, cùng phát triển lâu dài, hợp tác bình đẳng và cạnh tranh theo luật pháp.
Sửa đổi Hiến pháp năm 1992, chúng ta cần khẳng định các thành phần kinh tế đều đồng đẳng như nhau và đều là thành phần cấu thành quan yếu của nền kinh tế quốc dân. Chúng ta cũng khẳng định rõ là chúng ta tiếp chuyện đẩy mạnh cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước. Trong điều kiện Việt Nam, chúng ta xây dựng một “quan hệ sinh sản tiền tiến phù hợp với lực lượng sinh sản”. Vì sao? giờ chúng ta đang muốn phóng thích lực lượng sinh sản, muốn huy động tất nguồn lực và chúng ta luôn khẳng định là các thành phần kinh tế đều là bộ phận cấu thành quan trọng của nền kinh tế quốc dân, cùng phát triển lâu dài, cộng tác, đồng đẳng và cạnh tranh theo pháp luật.
Từng thời kỳ các chính sách sẽ được coi xét, điều chỉnh cho hiệp với quá trình phát triển thành ra việc ưu tiên khuyến khích hay hạn chế chỉ nên luật định mà không nên hiến định. Những điểm cơ bản như vậy vừa mang tính lâu dài vừa gắn liền với quá trình thực hiện sự nghiệp công nghiệp hóa - đương đại hóa tổ quốc.
Mệt vốn có trong tâm lý người Việt, nhưng như theo tổng hợp của Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu, phần nhiều ý kiến đại biểu Quốc hội nhất trí không cần hiến định vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước. Quan trọng hơn hết là nhất quán với đích công bằng từng lớp mà chúng ta đã diễn đạt ngay phần kết của lời nói đầu.
Dưới đây là ghi nhận về những kiến giải cho việc đừng nên cố “thương” mà đành phải “mệt”. Thứ hai, tôi nhận thức rằng nhà nước đóng một vai trò khôn cùng quan trọng mang thuộc tính quyết định, giữ vai trò chủ đạo trong việc điều tiết nền kinh tế, chi phối nền kinh tế và định hướng nền kinh tế.
Tôi ủng hộ phương án 3. Nên, số lượng các doanh nghiệp quốc gia và quy mô doanh nghiệp nhà nước trong 10 đến 20 năm tới đây chắc chắn sẽ giảm đi trong tổng quy mô của nền kinh tế.
Vai trò, sức mạnh của nhà nước đốn nằm ở cơ chế, chính sách và trong mai sau chúng ta phát huy sức mạnh này là chính.
Chúng ta không nên sa vào vai trò, vị trí của từng thành phần kinh tế cụ thể mà xác định hai nhân tố cơ bản của nền kinh tế là: mô hình nền kinh tế là nền kinh tế thị trường định hướng từng lớp chủ nghĩa, đồng thời, xác định tính chất của nền kinh tế là nền kinh tế đa thành phần. Còn tên gọi và vai trò cụ thể của từng thành phần kinh tế sẽ được xác định trong luật và các chính sách cụ thể của quốc gia.
Tôi yêu cầu chọn phương án 3 như nội dung dự thảo, nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế.
Bên cạnh đó, làm rõ ý kiến của nước ta là tích cực và chủ động trong hội nhập kinh tế quốc tế để hợp hơn với tình hình hội nhập ngày một sâu rộng của nước ta.
Các thành phần kinh tế đều là bộ phận cấu thành quan yếu của nền kinh tế quốc dân, cùng phát triển lâu dài, hiệp tác bình đẳng và cạnh tranh theo pháp luật. "Không quy định thành phần kinh tế chủ đạo của kinh tế nhà nước để không có sự phân biệt, đối không đồng đẳng giữa các thành phần kinh tế trong nền kinh tế thị trường". Tài nguyên của nhà nước cố nhiên nhà nước nắm giữ, quản lý, còn doanh nghiệp nhà nước chỉ làm những gì mà khu vực tư nhân không muốn làm, hoặc chẳng thể làm khi nhà nước đã tạo điều kiện tiện lợi.
Một điểm nữa cũng hết sức quan yếu là trong các văn kiện của Đảng, kể cả cương lĩnh, kể cả chiến lược và các văn kiện của đại hội, chúng ta đã khẳng định khuyến khích, cổ vũ các thành phần kinh tế ngoài nhà nước.
Chính nên chi tôi nhất trí phương án 3 nêu trong dự thảo sửa đổi Hiến pháp là nền kinh tế Việt Nam là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế”.
Tuy nhiên, đến kỳ họp thứ 5, tháng 6/2013, khái niệm này tái xuất, và có vẻ muốn được khẳng định một cách mãnh liệt nhất khi trong 3 phương án đưa ra, thì có tới 2 phương án đều nhắc đến vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước.
Vì chưng nguồn lực vật chất của quốc gia thì chỉ có giới hạn thôi. Không cố định phải kể tên các thành phần kinh tế, như thế có thể là thiếu hoặc thừa. Tuy có “dao động”, bởi tinh thần bỏ thì thương, vương thì.
Tôi xin nhấn mạnh mực “đồng đẳng” tại khoản 2, điều 54 là hết sức ý nghĩa và đúng đắn, đây cũng là nguyện vọng của đại bộ phận cộng đồng doanh nghiệp nói chung trong cả nước, kể cả các nhà đầu tư nước ngoài đang và sẽ nối mong muốn cộng tác với Việt Nam.
Cần bảo đảm tính ổn định cho Hiến pháp Ông Lê Văn Tân, Phó bí thư Tỉnh ủy Hà Nam Về nền kinh tế Việt Nam, điều 54, tôi tán đồng với phương án 3 “nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng từng lớp chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế”.
Doanh nghiệp nhà nước nắm giữ những lĩnh vực quan trọng nhất của quốc gia như khai phá dầu khí, truyền tải điện, công nghiệp quốc phòng. Quá trình phát triển chẳng thể là bất biến Ông Phạm Trọng Nhân, Phó chủ tịch Công ty TNHH Một thành viên Vật liệu và Xây dựng Bình Dương Tại khoản 1, điều 54 hiến định về chế độ kinh tế dự thảo đưa ra 3 phương án.
Nếu chọn phương án 1 hoặc 2 tức là xác định vị thế kinh tế quốc gia là chủ đạo hoặc việc xác định ưu tiên hay khuyến khích một thành phần kinh tế nào đó trong Hiến pháp theo tôi đều không hạp. Bởi, Hiến pháp năm 1992, điều 19 đã quy định, kinh tế nhà nước được củng cố và phát triển, nhất là trong các ngành và lĩnh vực cốt lõi, giữ vai trò chủ đạo, cùng với kinh tế tập thể ngày một trở thành nền móng kiên cố của nền kinh tế quốc dân.
Không cần hiến định, vẫn rõ vai trò Ông Vũ Viết Ngoạn, chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính quốc gia đầu tiên tôi tán thành cao ý kiến nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.
Quá trình xây dựng và phát triển kinh tế đất nước không thể là bất biến. Không nêu rõ vai trò của thành phần kinh tế nhà nước như những quả đấm thép, để tạo điều kiện cho các thành phần kinh tế phát triển, cạnh tranh đồng đẳng với nhau. Phải cho các thành phần kinh tế cùng phát triển Ông Trần Du Lịch, Ủy viên Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Trong ba phương án về chế độ kinh tế, phương án 1 là chép theo văn kiện cương lĩnh của Đảng, phương án 2 tóm tắt lại nhưng nói kinh tế nhà nước chủ đạo, phương án 3 giống 2 nhưng không nêu chủ đạo.
Muốn tiến bộ, cần bỏ hai từ “chủ đạo” Ông Lê Như Tiến, Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa giáo dục thanh thiếu niên nhi đồng Trên cơ sở cương lĩnh xây dựng sơn hà trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011), dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, chỉ cần quy định: nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường, xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế.
Bản Hiến pháp được xem như một đạo luật gốc, do đó chỉ nên ghi nhận nguyên tắc và thừa nhận sự tồn tại của nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế. Thực tiễn nhiều năm qua cho thấy, một loạt các tập đoàn kinh tế quốc gia bị suy sụp, bên bờ vực phá sản do tham nhũng, vung phí, quản trị doanh nghiệp kém, mà nhiều đại biểu Quốc hội đã ví tập đoàn kinh tế quốc gia này như người khổng lồ chỉ dùng bầu sữa ngân sách nhà nước và cũng không biết trân trọng dòng sữa này để sử dụng một cách có hiệu quả, trong khi các thành phần kinh tế khác tự bươn trải nhưng đem lại hiệu quả kinh tế cao so với đồng vốn bỏ ra.
Nhưng điều đó không có tức là vai trò của quốc gia, sức mạnh của nhà nước trong việc điều tiết nền kinh tế bị suy giảm đi. Không xác định thành phần kinh tế này chủ đạo và là nền tảng của kinh tế quốc dân.
Có như vậy thì mới có thể coi là điểm mới, điểm tiến bộ khi chúng ta sửa đổi Hiến pháp lần này. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải hiểu rằng nhà nước sử dụng và phát huy vai trò điều tiết nền kinh tế của mình chính yếu phê chuẩn cơ chế và chính sách.
Việc không nêu chi tiết vai trò, địa vị của từng thành phần kinh tế trong Hiến pháp là hợp lý vì vị trí, vai trò của từng thành phần kinh tế trong từng giai đoạn phát triển của nền kinh tế là khác nhau.
Các thành phần kinh tế đều đồng đẳng nhau, đề cập nội dung như vậy là đủ, vừa đảm bảo tính khái quát và ổn định của Hiến pháp khi cơ cấu kinh tế đổi thay.
Không quy định thành phần kinh tế chủ đạo của kinh tế nhà nước để không có sự phân biệt, đối không bình đẳng giữa các thành phần kinh tế trong nền kinh tế thị trường. Như vậy, vừa bám sát nội dung của cương lĩnh, vừa thể hiện một cách khái quát, cô đọng nền kinh tế thị trường tầng lớp chủ nghĩa hạp với tính chất, quy định của Hiến pháp.
Dù không đề cập đến việc kinh tế quốc gia là chủ đạo, nền kinh tế của chúng ta vẫn có thể bảo đảm đi theo định hướng xã hội chủ nghĩa, quan hoài đến những vấn đề xã hội, thông qua các công cụ điều tiết nền kinh tế như: thuế, chính sách khuyến khích hỗ trợ.
Lực lượng sinh sản giờ là giải phóng các thành phần đồng đẳng với nhau và tôi nghĩ như vậy vừa không ảnh hưởng gì đến đích lâu dài của Đảng, vừa cổ vũ các lực lượng sản xuất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét