Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Sống ở đời khá là hot đến khi nào ta khôn?.

Một chiếc tám nhăm nghìn đồng. Thợ chữa bảo. Cô lớp vết tích những đinh tặc để lại. Khi chiếc xe loằng nhoằng vô lăng thì cả hai vợ chồng đã cùng nghĩ ngay đến đinh tặc. Hai vợ chồng nhà này lấy nhau mới có hơn chục năm nhưng đã có những suy nghĩ rất giống nhau.

Hai vợ chồng nhà công chức săm soi trong lốp xe có đinh không? Chồng còn thò cả hai tay vào trong lốp. Nghĩ vậy nhưng mồm cô vợ cứ như bị keo dính chuột không mở ra được vì trong óc cô vợ lại có ý nghĩ khác chèn vào: sách giáo khoa lại tăng giá rồi. Máy nổ to như xe công nông. Chỉ có cảm giác cái lốp mỏng quá rồi. Lốp mỏng như giấy rồi. Cô vợ nhà này nhanh nhạy hơn chồng.

Anh chồng cũng thở dài: Sống ở đời biết khi nào ta khôn? Cô vợ bỗng gầm lên: Với đồng lương này sống đến nghìn tuổi cũng chả khôn được. Xích căng lại rồi vẫn kêu lộc cộc. Cô vợ theo sau. Thật ra cái nghĩ ở trong đầu thì có khi giống thật mà cũng có khi không giống. Cô vợ bấm điện thoại. Chứ không phải Wave Tàu.

Lần thay săm thứ hai sau khi vá chiếc săm thứ nhất trong vòng tháng trời. Cũng dễ lý giải thôi vì họ cùng nếp nghĩ của công chức mà. Cô vợ đã rụt rè hỏi anh thợ chữa xe: Thay chiếc lốp bao nhiêu tiền? Thợ đáp: trăm chín. Đinh không có.

Trên hàng rào chắn bên đường có số điện thoại vá xe. Thay ba lần săm. Anh chồng nói ngay: Thay đi. Hoặc bỏ luôn ra mua chiếc lốp. Một chiếc giá năm chục nghìn đồng. Ai mà chứng được. Anh chồng kêu lên đinh tặc thì cô vợ cũng rên khổ rồi đinh tặc.

Cô vợ hỏi thợ chữa xe giọng cứng cỏi: Thay lốp hiện nay bao lăm? Trăm chín. Sáng hôm sau đi làm xe lại thủng. Con xe mới do vậy chạy tít được đến chẵn bốn năm mà không bị hỏng hóc gì. Chứ lốp mòn thế này khác nào chạy săm không. Cô vợ thở dài: Biết vậy thay lốp từ cái hôm trước cho xong. Lốp mòn thì ăn săm. Cô vợ thầm nghĩ: Vừa được Nhà nước cho thêm hai trăm năm mươi nghìn đồng để cho những người lương thấp trong cơn lạm phát.

Với năm miếng vá mất toi gần hai cái lốp. Anh chồng đứng bên cô vợ trút tiếng thở dài: Thôi cố chạy thêm dăm bữa nữa rồi thay. Lẽ hẳn nhiên khi cán phải đinh thì ắt phải vá săm. Hai vợ chồng nhà công chức dắt xe vào hàng chữa.

Rồi đến lúc nói ra mồm thì bảo giống nhau. Lẽ cố nhiên sau bốn năm thì phải là đại tu rồi chứ chẳng thể chỉ bảo dưỡng. Quả nhiên.

Chỉ năm phút sau thợ xe có mặt. Chiếc lốp đã mòn lắm. Hai trăm năm mươi nghìn đồng bù vào cũng không đủ. Chiếc săm thứ ba giá cắt cổ vậy là bị xịt hơi vào ban đêm trên đường cao tốc. Hai đứa con hai bộ sách. Bốn năm lẻ con xe bắt đầu giở chứng. Đời con xe được tính bằng cây số chứ không phải là bằng năm tháng. Một chiếc giá một trăm ba mươi nghìn đồng.

Bốn năm thực cũng chưa nói hết nhẽ. Chuyện lại bắt đầu từ chiếc lốp sau. Kể cả ô-tô công bởi vậy bốn năm đó con xe Wave đã chạy hết mình. Có tháng trời mà vợ chồng nhà công chức đã phải thay ba chiếc săm và vá đến năm lần. Anh chồng lầm lũi dắt xe. Chạy thế này có mà săm giời. Đoạn đường này nổi tiếng là đinh tặc. Ngồi sau lưng chồng. Vợ chồng nhà ta công chức quèn vì thế chỉ có con xe Wave made in Việt Nam.

Thế là đã nâng đời lắm rồi. Nhưng bốn năm của đời công chức quèn nhà ta thì chỉ có kê đít lên xe máy chứ mấy nả được đặt mông lên ô-tô. Ba lần thay săm. Vợ chồng nhà này khi nghĩ gì họ hay nói ngay ra đằng mồm. Thợ giải đáp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét