Kẻo nó sẽ bở vụn ra vì thời kì… “Hai bác ấy là cán bộ nghiên cứu văn hóa dân gian cháu ạ
Chứ có mỗi vậy mà họ cũng mất công. Ông chỉ cho tôi xem những tập tài liệu. Buổi chiều đi học về. “Để xem thế hệ trẻ các cháu hôm nay nghĩ gì. Gu của trẻ thơ tụi tôi hiện giờ là vi tính.
Xin xỉn. Gõ máy tính một cái là ra luôn!. Họ mang cả máy ghi âm. Thiên thần nhỏ… nhưng đọc xong là tôi chuyển ngay báo cũ xuống phòng ông nội. Trang nào. Có mạng internet rồi là không cần phải học.
Làm gì và sống thế nào… Để còn có cái mà nói chuyện với các cháu. Biết tuốt! Chẳng phải cầu kỳ mất công như ông nội. Toàn báo cũ mà? Lại là cái thứ báo trẻ mỏ ấy?”. Rồi ông đưa họ vào phòng ông. Ông cười và dẫn tôi vào phòng ông. Lật tìm trong từng trang sách.
Đóng cửa lại để làm việc. “Ôi dào. Có cái viết tay và cả những bức ảnh đen trắng… tất tật đã úa vàng. ”. Tôi cũng hay mua báo Thiếu niên tiền phong. Cho khỏi bị chê là ông già Khốt ta bít!” - Ông cười khà khà và nói vậy khi tôi hỏi: “Ông đọc làm gì. Cần đọc gì. Rồi mới có cái để đưa lên mạng.
Máy ảnh và máy quay video nữa. Tôi hỏi Phôn cơ lo là cái gì. Biết ngay. Họ muốn ông dự làm sách. Hỏi gì. Làm tự vị. Hoa học sinh. Tôi chỉ nghe bập bõm họ nói Phôn cơ lo cơ liếc gì đó. Cháu cứ tưởng gì. Tôi đã lù mù hiểu ra một điều quan trọng… Các bạn chắc cũng đoán được phải không nào?. Rồi một lần. Có cái phải cầm lên thật nhẹ nhõm.
Mà nhiều khi đã ố vàng hoặc đen thui và rất dễ bị nhảy mũi vì bụi và mùi giấy cũ. Ông tôi nghiện đọc. Có cái đã in thành sách từ thế kỷ trước. Đến thọc đoạn nọ đoạn kia nằm ở đâu. Đeo kính lão. Phải đọc nữa chứ gì…”. Ông tôi lại cười: “Cháu tưởng có máy tính. “Ơ… Cháu tưởng…”.
Trà sữa. Cũng chỉ tìm đến “giáo sư” Google là ô kê. Có liền. Để khi cháu gõ hỏi cái anh Google về những thứ này trong văn hóa dân gian của giang sơn mình là có ngay…”. Soi kính lúp.
Tôi thấy có hai người đến phỏng vấn ông tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét