Quy định giống cái lý của lang? Họ viện kinh tế thị trường. Ông cười buồn rằng người Việt Nam tinh tế lắm. Phú ông mừng rỡ bước vào phòng thì thấy thằng con gù bị kẹp chết cứng giữa hai tấm ván có tảng đá nặng đè lên. Tự do cạnh tranh. Lão lang và cho rằng đó là câu chuyện dân gian hay nhất của Việt Nam mà ông từng được nghe. Bèn tăng lên trăm lạng. Ba ngày trôi qua không thấy ai tìm đến. Napoleon Bonaparte đã nói: “Làm cái việc mà mình không hiểu biết thì đó là tội ác”.
Ông ra giá rằng ai chữa nổi bệnh gù cho con mình thì trả công mười lạng bạc. Hiện tại ở ta có bao lăm ngành nghề kinh doanh giống như lang chữa gù? Có bao lăm quyết định. Loay hoay chừng hai khắc giờ thì lang đi ra bảo với phú ông rằng việc chạy chữa đã xong và xin được tính xác nhận bạc.
Lang nhận lời chữa được cho con phú ông khỏi gù. Nói về thói tham lam và vô trách nhiệm. Ác hại hơn nhiều. Nhưng những lang này chắc không phải mẫu người Bonaparte nhắc tới.
Nhưng lại không rút kinh nghiệm từ câu chuyện ấy để cải thiện cuộc sống của mình. Phú ông nghĩ là thầy lang chê rẻ. Ôi ! Những lang chữa gù thời nay thật đáng sợ lắm thay. Ở châu Âu cách đây hàng trăm năm. Họ chỉ biết việc của họ là cần thu cho đủ trăm lạng bạc. Tự hạch toán kinh doanh lãi lờ. Người này kinh ngạc bởi sự bi hài của nhân vật phú ông.
Phú ông giận dữ kêu gào về cái chết của thằng con thì lang bàng quan cãi lý rằng trong hợp đồng chỉ là chữa cho thằng bé thẳng lưng ra còn việc thằng bé sống hay chết hắn không cần biết. Tiền thầy bỏ túi là từ chuyện này mà ra.
Hắn đã chữa nó thẳng lưng ra như hiệp đồng thì hiện xin được nhận bạc! Câu thư hùng mặc bay.
Không cần biết đến ai. Chẳng bao lâu có một người xuất hiện xưng là lang.
Nhìn được rất rõ cái xấu xa ở đời để đưa vào truyện. Năm 1982. Chỉ yêu cầu đem vào nhà trong cho lão hai tấm ván và một tảng đá. Truyện này được một chuyên gia Liên Xô trên công trường thủy điện Sông Đà kể lại lúc tôi đi vẽ trên đó. Đây là những lang giảo quyệt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét