Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Dòng sông chảy trong đời em

Ảnh minh họa/internet

Cô luôn khéo xử lý những cảnh huống ấy sao cho hợp lý nhất, làm cho những bạn đang có tâm tư sẽ chia sẻ cùng cô để cô định hướng và viện trợ trong khả năng của mình. Cứ mỗi lần đến giờ học của cô, tôi luôn náo nức nghe cô giảng bài vì cô có chất giọng giảng bài nhỏ nhẹ, cách truyền đạt bài văn của cô làm tôi cảm thụ một cách sâu sắc và hứng. Đã rất lâu rồi, chúng tôi cũng chưa được bàn thảo, và nghe cô giảng bài. Cô luôn mang trong mình một nghị lực, nghị lực ấy như truyền tải đến những người xung quanh cô, mang cho mọi người một sinh khí mới… đã rất lâu rồi tuốt luốt điều đó chưa được lặp lại…

Rất lâu, tôi chưa hỏi thăm sức khỏe của cô và cũng rất lâu, tôi chưa có dịp chuyện trò và khoe với cô rằng tôi đã lớn, đã đỗ cấp ba với một số điểm khá cao. Giờ đây cô không còn là cô giáo của chúng tôi như ngày ấy, nhưng tôi tin cô luôn là người mang lại nhiều kiến thức, là người truyền tải những thông điệp ý nghĩa của cuộc sống cho mỗi học trò, cho những đời đi sau, cô như bóng mát luôn đi bên để che đậy cho những nghô nghê đầu đời của chúng tôi, để chúng tôi khôn lớn hơn mỗi ngày. Giờ đây chúng tôi đã thực thụ khôn lớn mà chưa một lần đền đáp công ơn cô, có phải chúng tôi đã quá vô tâm chăng? Tôi sẽ không bao giờ quên những công lao ấy của cô.

Khi kỳ thi học kỳ cuối năm lớp chín cận kề cùng với đó là kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, cô luôn theo sát bài vở của lớp để đạt được kết quả tốt trong kỳ thi cuối năm và kỳ thi tuyển sinh. Trong giờ Văn, cô luôn nhấn mạnh tri thức trọng điểm của bài học và mở rộng sự cảm nhận để phong phú thêm cách phân tách những bài thơ, bài văn. Những điều cô truyền đạt đều được tôi áp dụng vào trong bài làm của mình và đã đạt được kết quả tương đối tốt trong kỳ thi cuối năm và vào cấp ba. Cô luôn ân cần quan tâm đến chúng tôi về học tập, tâm can và định hướng mai sau cho chúng tôi để có thể thành công trong cuộc sống sau này.

Hình ảnh một người cô tận tâm với nghề và luôn nghĩ về học sinh làm tôi không sau quên được!

Thời gian cứ thế trôi đi, tôi lên lớp 10. Bước chân về trường cũ, nơi cô đã là người khuyên bảo và tâm huyết với tôi, giờ đây cảnh vật cũng có vẻ khác. Cây đa ở trường thêm to và xum xuê bóng mát, ghế đá hàng dài từ cổng trường đi vào, đi dưới hàng cây mà đôi mắt tôi thấy rưng rưng dòng lệ như chực muốn tuôn ra.

Giờ đây, khuôn viên trường cũng đã khác xưa quá, nhiều cảnh đẹp hơn, nhìn từng lớp học im lắng, chỉ nghe thấy những tiếng giảng bài của nghiêm đường đang ham mê với những bài giảng, đang truyền tải lại cho học sinh với tâm thế đầy nhiệt huyết. Đi dọc theo từng dãy nhà một, tôi có thể nhận biết được rằng cô đang giảng bài tại lớp 6A5, lớp cô mới được phân chủ nhiệm sau khóa học của chúng tôi.

Tôi biết vậy nhưng không muốn làm phiền cô, lặng lẽ bước đi từng phòng ngắm và nghe những lời thầy cô đang giảng dạy tận tâm và máu nóng. Cứ đi qua mỗi phòng, tôi lại thấy như mình đang bị lạc lõng bởi sự đổi mới của nhà trường, tôi thấy mình lạc điệu ngay trong ngôi trường xưa cũ của mình, giờ đây nhiều thầy cô giáo mới, và khá trẻ nữa, những bạn học trò cũng trẻ và năng động quá, đôi mắt ngây dại của các bạn trẻ mà làm lòng tôi thấy thèm khát được như họ.

“Cô ơi, em đội ơn cô dạy cho em biết yêu tiếng mẹ đẻ của chúng ta. Cô dạy em biết – nên biết đọc tiểu thuyết hay để nuôi dưỡng lòng có nhân. Bữa nay em được dăm ba chữ, biết yêu cái đẹp của văn chương nghệ thuật là phần nhiều nhờ cô chỉ bảo”. Vâng, tuốt mọi dòng sông đều chảy! Tôi – một nhánh sông nhỏ của thầy cô đang trôi nhẹ vào đời, khi xa cô rồi tôi chợt hiểu rằng nên biết tôn trọng những gì mình đang có.N

Mã số: 1062


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét