Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

000 đồng thì có gì là xấu' - VnExpress. 'Cô phá cách giáo nhận phong bì 100. 000-200.

Tôi lớn lên trong một gia đình nhà giáo. 000 đồng thì là xấu, là bị động? Ngày 20/11, tôi đã tặng cho cô giáo của con tôi một tấm thiệp ghi lời cám ơn thật thành tâm và 200.

Khi thi đại học, tôi có thể tự tín rằng với năng lực của mình tôi có thể thi đỗ bất kỳ trường đại học nào. Từ khi tôi ra trường, vì lý do này hay lý do khác, tùy từng tình cảnh, nhưng năm nào tôi cũng có lớp học miễn phí. Tôi dạy một trường top đầu của Hà Nội, mặt bằng học sinh khá tốt, vậy mà mỗi năm lớp 12 cô dạy mải mê, trò học mải mê mới bảo đảm hết chương trình và có một tẹo nâng cao cho học trò.

Món quà là một tấm thiệp, bên trong có 200. Ngày 20/11, có hoa, có quà và có phong bì.

Khi tôi quyết định học sư phạm, tôi luôn tâm niệm rằng bất kỳ nghề nào cũng vậy, khi bạn làm rất tốt, vững chắc bạn sẽ có chỗ đứng, kiên cố bạn sẽ làm được nhiều điều tốt đẹp và kiên cố bạn sẽ chẳng thể nghèo.

Đồng tiền là một thứ xấu xa ư? Để chứng tỏ rằng mình máu nóng thì mình phải nghèo ư? Chưa nói đến chuyện ở một tỉnh thành lớn, tôi có con cái tôi cũng phải sinh nhai, tôi chỉ muốn hỏi cái lý gì mà tôi không được kiếm tiền bằng năng lực của mình? Mỗi năm dạy học trò lớp 12, có những học sinh hỏi quan điểm tôi về việc thi sư phạm.

Tôi nhớ ngày còn nhỏ, nhà tôi có rất rất nhiều phích nước Rạng Đông, còn thừa nhét đầy gầm giường. Không phải thầy giáo nào cũng dạy tốt, tôi dạy tốt, tôi nồng nhiệt thân thiện, học trò muốn học tôi, tôi kiếm tiền bằng lao động của mình, vì sao tôi không thể tự hào về điều đó? Tôi nghe nhiều người nói: Đã làm cái nghề này thì phải máu nóng, còn muốn kiếm tiền thì làm nghề khác.

Tôi có thể nói rằng với số môn học như thế, chương trình học như thế, với sự cạnh tranh khắc nghiệt để vào một trường đại học tốt, học trò có phải là siêu nhân đâu, có phải học sinh nào cũng sáng dạ cực độ đâu, việc nảy nhu cầu học thêm là chẳng thể tránh khỏi.

Cứ là tiền thì là xấu ư, cứ là tiền thì thụ động ư? Tôi đọc trên báo phong bì là “món quà lót tay” chẳng thể thiếu của phụ huynh dành cho kiền trong ngày 20/11.

Tôi hạnh phúc khi ánh mắt học trò nhìn mình tin tức và kính trọng. Cha mẹ tôi đều là đay nghiến, và món quà phổ thông thời bấy giờ là phích nước Rạng Đông, chả biết nơi khác có thế không nhưng quê tôi là thế. 000 đồng, đôi khi có phụ huynh thì 500. Xem thêm:   20-11 tôi không được sinh viên tặng hoa   Mai   san sẻ bài viết của bạn về giáo dục tại đây.

Tôi đã chọn trường Sư phạm. Giờ nào tôi cũng phải dạy cố một chút sang cả giờ ra chơi và kết thúc niên học tôi cảm thấy mình như vừa đi thi chạy vậy.

Nếu nhận quà thì là tinh khiết, còn nhận 200. Tôi lên lớp với lòng thiết tha mong muốn truyền cảm hứng về môn học của mình cho học trò. Tôi thấy chua chát với cái cách người ta dùng từ. Tôi nói với học sinh rằng nếu em thực sự yêu thích nghề đó thì hãy thi, còn nếu nó chỉ là một phương án chọn lựa thông thường như bao phương án khác thì đừng. Tôi dạy thêm học sinh không học tôi trên trường, điều đó chứng tỏ học sinh học tôi vì tôi dạy tốt chứ không phải bởi vậy này thế khác.

Thường là 200. Ngần ấy thời kì, tôi đã khẳng định được năng lực của mình, cũng đã nếm trải cả vị ngọt và vị đắng của cái nghề này. Miễn phí không phải vì ngoại giao, vì học trò có cảnh ngộ khó khăn, hay đơn giản là có những học trò quá yếu không theo nổi các bạn trong lớp tôi muốn vực sức học của em ấy lên. Những điều đó, tôi cho rằng đúng là mình hết lòng thì mình sẽ được ghi nhận.

000 đồng. Tôi không muốn nói về chương trình học nặng như thế nào nữa. Tôi tốt nghiệp bằng giỏi, ra trường và đi dạy được gần 10 năm. Có một lần phụ huynh đến nhà tôi, sau khi gọi điện và nói rất khẩn thiết tôi đã cho địa chỉ (bình thường tôi không tiếp phụ huynh ở nhà, nếu gặp thì gặp trên trường).

000 đồng, để cám ơn cô đã quan hoài coi ngó cháu, tôi chả có ý định đút lót gì cả. Vì nghề này, yêu nó thì mới làm tốt được, yêu nó thì mới vượt qua được những phút thoái chí, yêu nó thì mới được đáp lại để có thêm sức mạnh mà đi tiếp.

Gần đến 20/11, tôi nhận được nhiều lời chúc, quà tặng, học trò cũ học sinh mới, những tình cảm của các em cho tôi nhiều sức mạnh và niềm tin để nối con đường mình đã chọn.

Bây chừ tôi cũng là ba, ngày 20/11 là hạnh phúc và cay đắng. Mỗi lớp tôi dạy có một số phụ huynh gửi thiệp tặng tôi, trong thiệp có ghi lời chúc, có tiền. 000 đồng, một cái phích nước Rạng Đông loại rẻ nhất là 95.

Tôi cảm thấy vui với món quà đó. Bác ấy đến và nói rằng “Tôi rất muốn gặp cô giáo, vì chưa bao giờ tôi thấy con tôi yêu quý một cô giáo nào như yêu quý cô”. 000 đồng và ghi: "Cám ơn cô giáo vì đã tận tâm dạy dỗ con chúng tôi". Một bó hoa trong ngày 20/11 ở Hà Nội này cũng tầm 200. 000 đồng, thường là gửi qua càn chủ nhiệm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét